Nhạc sĩ Song Ngọc viết ca khúc “Chuyện fan Đàn Bà nhị Ngàn Năm Trước” từ trang tin mừng hôm nay. 

Chuyện người bầy bà nhị ngàn năm ngoái Áo rách rưới tả tơi, xác thân mệt nhoài. Chuyện người bầy bà nơi tp đó Dấu tích hành thân. Vì đâu ? vày đâu ? vì chưng đâu, Nên tội tình mang nhục hình. Vì yêu, tội yêu, tội vạ yêu.

Bạn đang xem: Chuyện người đàn bà hai ngàn năm trước

Đoàn tín đồ cổ thành vây chặt thành phố Thế giới nhân hậu lương ánh nhìn cuồng căm. Nhìn người đàn bà đang chịu đựng tội chết Đống đá ngổn ngang. Chờ ai ? Chờ tay bạn ném chết một người không hận thù. Người ơi vị sao đoạ đầy nhau

Ai, ai fan vô tội. Ai, ai tín đồ không tội Hãy táo tợn tay ném đá ném đá ném trước đi còn chờ gì? Ai, người vẹn toàn, Ai người trong trắng Còn ngóng chi? Ném bị tiêu diệt ném bị tiêu diệt Ném bị tiêu diệt tội đồ nhân gian.

Xem thêm: Người Mẫu Trang Nhung Lộ Vong 1 Khong Che Cực Hot, Trang Nhung Lộ Hàng Không Che

Chuyện người đàn bà nhì ngàn thời gian trước Sách cổ đang ghi, đụn đá còn nguyên. Vì người vô tội tuyệt đời mang dối, Thế giới trả nhân chào thua Người ơi, tình ơi . Ai tội đồ, ai tỉnh giấc ngộ Người ơi, đời ơi, cũng như vậy thôi ….

Chuyện người bầy bà nhị ngàn năm ngoái Sách cổ sẽ ghi, đụn đá còn nguyên.

Nhạc sĩ khôn khéo dùng những chữ tương làm phản như “Thế giới hiền lương, ánh mắt cuồng căm” và đặt câu hỏi, bao gồm phải vì fan đời mang dối, sợ phải đối mặt với toàn án nhân dân tối cao lương tri với tội của mình nên đã lẵng lặng vứt đi: “Vì fan vô tội tốt đời giả dối? nhân loại giả nhân? xin chào thua! bạn ơi, Tình ơi! Ai tội đồ? Ai tỉnh giấc ngộ?…” tuy thế dù sao thì “cũng vậy thôi”, ca khúc có kết thúc tốt đẹp nhất và câu hỏi dành riêng mang đến lương tâm mỗi người. 

Với giai điệu lừ đừ buồn, nhạc phẩm kể về một mẩu truyện thật lạ lùng, xảy ra hơn nhị ngàn năm về trước trên xứ vày thái. Một đàn bà bị bắt quả tang vẫn phạm tội ngoại tình. Những kinh sư và mọi biệt phái dẫn người đàn bà ấy mang đến trước mặt Chúa Giêsu, rồi bước đầu phiên xử. “Trong sách Luật, ông Môsê truyền cửa hàng chúng tôi phải ném đá hạng người này, còn Thầy, Thầy nghĩ sao?”. Một thắc mắc bất ngờ, cay nghiệt và định kỳ sự. Có lẽ sau lúc hỏi Chúa như thế, chúng ta hí hửng với mọi nụ cười hóm hỉnh rực rỡ mãnh. Họ thì thầm với nhau phương pháp thích thú: lần này thì chớ hòng nhưng mà thoát. Họ cầm cố chắc phần chiến hạ trong tay. Phun một mũi tên trúng hai nhỏ chim. Người lũ bà đã cầm cố chắc bàn thất bại trông thấy. Chỉ còn Chúa Giêsu. Ngài đang nghĩ gì cùng Ngài sẽ làm những gì trong chiếc thế gọng kìm này? Người đàn bà tuyệt vọng chờ bị tiêu diệt với tội danh rành rành. Thật may mắn cho chị khi gặp được Đấng được mệnh danh là “Chiên Thiên Chúa”, là “Đấng xóa tội trằn gian”. Ngài xót thương mang đến số phận bi tráng của chị. Ngài ao ước cứu chị ngoài án bị tiêu diệt trước mắt, duy nhất là Ngài ao ước cứu chị khỏi án bị tiêu diệt đời đời. Ngài sẽ cứu chị, bên cạnh đó Ngài cũng trở thành cho gần như kẻ hy vọng ám hại Ngài một thời cơ để họ nhìn lại bạn dạng thân họ: Chị ta xấu thiệt đó. Mà lại không chừng những ông lại còn xấu xa rộng chị ta bội phần! Tội của chị ấy thì nhiều người dân biết lắm, vì chưng chị ta không khéo đậy đậy. Còn tội của những ông thì trần giới ít tín đồ nhận ra, bởi những ông khéo bít giấu, đánh son thoa phấn. Đã cho lúc các ông bắt buộc nhìn lại chính con người mình rồi đấy! Thái độ Chúa Giêsu thiệt trầm tĩnh “cúi xuống lặng lẽ âm thầm vẽ bên trên đất”. Chúng ta cứ hỏi mãi. Chúa ngẫng lên nói với họ một đề nghị bé dại nhẹ ôn hòa nhưng ngầm chứa một thách thức sinh tử quyết liệt “ai trong những ông sạch sẽ tội thì cứ việc lấy đá nhưng mà ném trước đi”. Phiên tòa xét xử xét xử lưu hễ bổng chốc đổi khác cục diện. Trường đoản cú chỗ nắm dao đằng cán, hiện giờ họ lại phải nắm đem chuôi, ko khéo sẽ ảnh hưởng đứt tay. Họ lặng lẽ âm thầm rút lui, bắt đầu từ những người dân lớn tuổi. Công bằng mà nói, đa số người lũ ông xuất hiện hôm ấy, bên cạnh Chúa Giêsu ra, đa số là số đông kẻ còn có liêm sỉ với tự trọng. Chúa Giêsu bị đẩy vào thế làm quan tòa bất đắc dĩ, bắt buộc ra một bản án xét xử thật nặng, tự nhiên trở thành Trạng sư với một bài biện hộ vỏn vẹn có mỗi một câu rất ngắn. Chỉ một lời nói mà Chúa đã hoá giải bẫy giăng sẵn. Hoá giải, bởi lẽ Chúa mời điện thoại tư vấn họ hãy nhìn vào bên phía trong tâm hồn. 

Hiện ngôi trường xử án hôm nay chỉ còn lại hai người. Chúa Giêsu và bạn phụ nữ. Đấng bao gồm quyền tha tội và tín đồ đã lầm lỡ phạm tội. Ánh nắng buổi sáng sớm đang lung linh nhảy múa trên bậc thềm.Với giọng nói nóng áp, Chúa hỏi: “Họ đâu không còn rồi? không một ai lên án chị nữa tuyệt sao?”. Lần đầu tiên từ lúc bị lôi cho tới đây, người thiếu phụ ngẩng khía cạnh lên. Chị nhận ra khuôn phương diện của Chúa Giêsu, Ngài có hai con mắt chứa chan tình người,long lanh ánh nắng thiên đàng, hai con mắt hiền vơi sáng lên niềm cảm thông. Chị bưng mặt, giọng nghẹn ngào: “Thưa Thầy, không hề ai nữa. Họ bỏ đi hết rồi”. Rạng đông chiếu sáng rạng ngời khuôn mặt, Chúa nói thật vơi nhàng: “Tôi không lên án chị đâu! chị về đi, cùng từ nay chớ phạm tội nữa”. Tội phạm bị luận tội trước tòa, rõ ràng nằm trong size án tử hình, nay ngơ ngác thấy mình được tha bổng, kèm một lời chỉ bảo dò: từ nay thôi đừng phạm tội nữa! Chúa Giêsu không phán quyết nhưng là mở cho chị một con đường đi về phía tương lai, về phía trước. 

Hai câu nói của Chúa Giêsu với nhì hạng người đều thanh thanh mà sâu sát thấm thía. Với những người kết án, Chúa mời họ quan sát vào phía bên trong. Với những người bị kết án, Chúa mở ngõ về phía tương lai.

Nhìn về phía bên trong

Một phiên tòa lạ lùng, xử lưu động theo kiểu nói ngày nay. Phe công tố nhao nhao kết tội và hằm hè hóa học vấn, ko ngờ sau đó lại theo thứ tự cúi đầu lặng lẽ rút lui. Chỉ vài ba phút trước đó, họ hung hãn tố giác đòi ném đá, và hiện giờ họ âm thầm ra về. Một sự chuyển biến bất ngờ phát sinh từ bỏ lời mời điện thoại tư vấn của Chúa Giêsu: “ai trong số ông sạch mát tội hãy ném đá người thiếu nữ này đi”. Khi bạn ta đòi ném đá tha nhân, tín đồ ta tự cho mình là người sạch tội và có quyền lên án kẻ có tội. Tuy nhiên khi tín đồ ta tìm hiểu ra tôi cũng là tội nhân, fan ta không dám lên án nữa vì như thế cũng là trường đoản cú lên án chính mình. Sự tìm hiểu có được là vì cái chú ý về phía phía bên trong chính mình. Chi tiết mà Thánh Gioan ghi nhận “bắt đầu từ những người dân lớn tuổi” khôn cùng ý nghĩa. Bởi vì càng mập tuổi càng gồm bề dày cuộc sống, càng dễ nhận biết bề dày tội lỗi. Càng to tuổi càng gồm cái quan sát nội tâm những hơn. 

Có những loại gần mình độc nhất mà mình lại cực nhọc thấy nhất. Đó là bản thân mình. Bao gồm những sự thật người ta tìm biện pháp trốn chạy những nhất là sự việc thật về chính mình. Thực sự ấy chỉ tìm hiểu ra được khi nhìn vào phía mặt trong. Nhìn vào phía bên trong là đi vào nội tâm để nhìn lại bao gồm mình, soi gương trung ương hồn. Chú ý lại cuộc sống, lời nói, câu hỏi làm tôi đã làm, đã sống. Giáo hội luôn luôn khuyên con cháu mình xét mình mỗi ngày. Những linh mục, tu sĩ, giáo dân đều phải sở hữu thời gian tĩnh tâm, linh thao để hiểu mình cơ mà sửa mình. Biết mình là đầu mối của sự khôn ngoan. 

Nhìn vào phía bên trong là một đòi hỏi cần thiết giữa cuộc sống thường ngày xô bồ, ồn ào với quá nhiều tranh tài vất vả mưu sinh. Có khi bọn họ ngại vì sợ phải đối diện với bao gồm mình, đối lập với sự thật về mình. Cần có thời gian yên bình để dâng lễ, cầu nguyện, viếng Chúa. Khi có thời gian nhìn lại chủ yếu mình, bọn họ có gương soi với một khoảng cách ngắm nhìn. Tấm gương tốt nhất có thể là Chúa Giêsu. Ngài là chủng loại mực. địa điểm Ngài cùng nhờ Ngài mà họ nhận ra đều lỗ hổng cuộc đời, nhận ra lý tưởng nên vươn tới. 

quan sát về phía trước. 

Người ta đòi ném đá người phụ nữ, đóng form cuộc đời chị trong quá khứ. Quá khứ được đóng góp dấu bởi tội lỗi. Người ta đánh giá, phán đoán, hành vi trên quá khứ đó. Chúa Giêsu không gật đầu lối quan sát và cách review ấy. Ngài ko đồng loã với tội lỗi. Ngài nhìn nhận và đánh giá người thiếu phụ có tội. Tuy nhiên Ngài mở ra một tương lai, gieo vào lòng chị niềm tin yêu rằng chị có công dụng xây dựng một sau này mới, một cuộc sống mới,một con người mới: “Chị hãy về đi, với từ nay chớ phạm tội nữa”. Chúa Giêsu không kết án cũng tương tự không giảm án, không ân xá cho tội nhân. Chúa mở cho chị một con đường hướng về tương lai, làm cho lại cuộc đời. Đó là tuyến đường sám ân hận trở về cùng với tình yêu, về bên với cuộc sống là con cháu Thiên Chúa, về bên với vai trung phong hồn bình an. Người đàn bà ra về lòng tràn trề niềm vui hoán cải, quyết chổ chính giữa làm lại cuộc đời. 

Thiên Chúa, Đấng mở ngõ cho tương lai. Ngài ko khoá chặt cuộc đời một con người cũng như lịch sử nhân loại vào vượt khứ, mang lại dẫu thừa khứ ấy có bi thương và tàn tạ mang đến đâu chăng nữa. Thiên Chúa luôn luôn mở ngõ với vạch lối cho tương lai. 

Vẫn biết tội lỗi trái với đạo giáo, trái cùng với luân hay đạo lý, cơ mà đâu chỉ căn cứ vào đạo giáo luân lý để coi thường khi, coi thường, tẩy chay sự sống con fan được. Đạo giáo luân lý giúp con tín đồ sống thăng tiến về mặt tinh thần chứ không bao giờ là bước cản trở dấn chìm con tín đồ xuống bùn đen. Đã là người, ai ai cũng có đầy đủ khuyết điểm, ai cũng có lúc làm cho điều lầm lỗi. Nhưng ai cũng có năng lực ý chí ước ý muốn làm điều lành thánh thiện xuất sắc đẹp. Thiên Chúa dựng nên con fan với kỹ năng như thế. 

Chúa Giêsu vẫn sống và đã nêu gương. Ngài ko kết án, không sút án, cơ mà là mở ra con phố hướng về tương lai mang đến con fan tội lỗi có tác dụng lại cuộc đời. Lêvi, Giakêu, Mađalêna, Augustinô…và còn biết bao con người đã được Chúa mở ngõ sau này tươi sáng. Niềm tin đó làm cho nơi bạn tín hữu một lối nhìn mới. Đó là chú ý về phía trước, băng bản thân về phía trước như thánh Phaolô diễn tả: “Tôi chỉ để ý tới một điều là quên đi đoạn đường đã qua nhằm lao bản thân về phía trước” (Pl 3,13). Đối với Phaolô quên đi đoạn đường đã qua là qua khứ bắt bớ Giáo hội Chúa nhằm lao mình về phía trước, phía tương lai nhưng mà Chúa Giêsu sẽ mở ra, đặt ngài có tác dụng khí cụ, làm cho tông đồ dân ngoại. Và Phaolô đã sống hết mình mang lại tương lai mới. 

Trong quan điểm về tha nhân, có khi người ta khoá chặt người khác vào quá khứ lỗi lầm của họ. Đã một thời “chủ nghĩa lý lịch” khoá chặt con fan trong thừa khứ, loại quá khứ đâu bao gồm do họ!!! bởi lẽ này mà nhiều không ít người trẻ năng lực không bao gồm cửa mang lại tương lai, họ bị loại trừ. Con bạn vốn vẫn hay nhìn phía đường sau hơn là nhìn về phía đàng trước. Trong khi niềm tin vào Thiên Chúa, Đấng mở ngõ mang đến tương lai lại luôn luôn thúc bách họ nhìn về phía trước 

Nhìn vào phía bên phía trong để đi khám phá sự thật về chính mình. Bạn Hylạp đã từng thêm trên cổng Đền bái Deiphes câu châm ngôn “Bạn hãy biết chủ yếu mình” và coi sự biết mình như thể khởi điểm của khôn ngoan. 

Nhìn về phía đàng trước nhằm luôn hi vọng và tin tưởng. Tin vào chủ yếu mình, vào con người, vào cuộc đời. Với trên không còn là tin vào Thiên Chúa, Đấng mở ngõ mang lại tương lai bọn chúng ta.