“Hạt giống tâm hồn” với những mẩu chuyện được chọn lọc từ các đầu sách trong vô số năm qua. Sách được thu xếp theo những chủ đề: ý chí – nghị lực, quý giá thử thách, cố kỉnh đổi ánh mắt cuộc sống, bài học kinh nghiệm chấp nhận, tha thứ, phép mầu của yêu thương, mang lại đi là còn mãi, vượt lên nghịch cảnh, thất bại là điều bình thường, đừng khi nào từ vứt ước mơ và chân lý cuộc sống.

Bạn đang xem: Những câu chuyện ngắn về hạt giống tâm hồn

10 mẩu truyện “Hạt giống trọng tâm hồn” được chọn lọc hay nhất, gồm sự đa dạng mẫu mã và đa dạng và phong phú về đề tài. Những câu chuyện đều nhấn mạnh vấn đề đến niềm tin vượt lên, thành công nghịch cảnh cùng chiến thắng bản thân mình.

Bạn đọc bao gồm thể phát hiện câu chuyện của bao gồm mình, của rất nhiều người bao phủ hay hầu như người hoàn toàn xa lạ… nhằm rồi suy ngẫm, chiêm nghiệm, khám phá và tìm kiếm thấy điều chân thành và ý nghĩa nhất tương tự như tìm thấy câu châm ngôn cho cuộc sống đời thường của mình.

*

1. Bộ đồ áo của ba

Lúc nhỏ, cỗ đồ bố mặc luôn khiến tôi thấy sượng sùng. Tôi hy vọng ba ăn diện giống mấy vị bác bỏ sĩ, qui định sư chứ không giống như cách tôi trông thấy bố vào hầu như sáng oi bức khi bố thức dậy sớm để rán trứng cho tôi và mẹ.

Ba ưa mặc mẫu quần jeans cũ mèm, với đa số dấu dao nhíp sống đũng quần, và dòng áo vải với thật nhiều móc khóa, gài đủ thứ bút viết, thuốc lá, mắt kính, cờ-lê, tuốc-nơ-vít ở các túi. Giày của cha là loại bao gồm mũi bằng thép, rất cực nhọc cỏi ra buộc phải tôi thỉnh phảng phất cỏi giầy giùm ba mỗi một khi ông đi sửa thiết bị lạnh về. Mà công việc và nghề nghiệp của cha cũng làm cho tôi thấy xấu hổ khiếp gơm.

Tuy vậy, bởi vì hãy còn là trẻ em nên tôi thường lén vào phòng ba, bắt chước mặc trang bị của ba và săm soi trước gương. Trí tưởng tượng của tôi trở thành áo ba thành áo choàng của vua, cùng dây thắt sống lưng thành bao súng của lính. Tôi thường xuyên mặc áo trong của cha đi ngủ. Bao gồm nhờ chiếc mùi những giọt mồ hôi quen trực thuộc trên cổ áo cha mà tôi trấn át được nỗi sợ hãi bóng tối của mình. Nhưng đến mấy năm cách đây không lâu tôi bắt đầu ước chi ba bán quách mớ quần jeans đi nhằm đổi lấy quần vải cứng và thay các đôi giày cổ lỗ SĨ bằng giày đế phẳng phù hợp thời trang hơn. Tôi cũng thôi ko mặc đồ ba khi đi ngủ. Và sau cùng thì mơ về một người cha khác.

Tôi đổ lỗi mang lại cách ăn mặc của bố đã gây ra những thua thảm trong đời mình. Khi bị đàn con trai bắt nạt, tôi cầu ao ước chúng quan sát thấy cha đội nón cao bồi, cỏi trần cùng dẫn chó đi dạo. Tôi cảm nhận như bầy con gái cười nhạo tôi vì thấy ba tôi mang đôi giầy đen xì từ xén cỏ. Gia đình bọn nó thuê bạn khác giảm tỉa bãi cỏ (tôi tin chắc chắn rằng họ ăn mặc cũng đẹp mắt hơn bố tôi); trong lúc ba tụi nó nhàn nhã dạo du thuyền bên trên vịnh, diện áo len ấm màu rubi chanh cùng đi giày xăng-đan đắt tiền.

Ba chỉ mua tất cả hai bộ đồ quần áo vét trong đời. Bố thích ăn diện sao cho thoải mái và dễ chịu để hoàn toàn có thể dễ dàng chui xuống gầm xe. Gắng nhưng, vào trước ngày kỉ niệm 20 năm ngày cưới của ba mẹ, ba cùng tôi tới tiệm Sears – shop quần áo danh tiếng trong vùng. Suốt giữa trưa ba test hết cỗ này đến bộ kia. Mỗi bộ, ba đều đặt chân tới trước gương, mỉm cười cùng gật đầu, hỏi giá rồi lại đi kiếm bộ khác. Có lẽ rằng ba thử tới cả chục bộ trước lúc lái xe qua 1 cửa hàng giảm ngay và mua ngay một bộ mà chẳng cần phải thử. Về tối hôm đó, mẹ tôi mãi xuýt xoa là bà chưa từng thấy người bọn ông nào đẹp nhất trai hơn thế.

Song, hôm ba mặc bộ quần áo ấy đi dự lễ phạt thưởng lớp 8 của tớ thì tôi mong gì ba trong nhà còn hơn. Sau buổi lễ (tôi được chọn là học sinh Uu tú toàn diện), bố vừa thay bộ đồ mất màu vừa khen ngợi các kết quả của tôi. Khi bố vào ga-ra nhằm rửa xe, tôi tấn công bạo nói không còn với bố về điều bị coi như sai trái vẫn sỉ nhục tôi trong tuổi 14.

– nguyên nhân ba không ăn mặc “tử tế” như cha của mấy đứa bạn con? – Tôi hóa học vấn.

Ba sửng sốt chú ý tôi với ánh nhìn đau buồn, nỗ lực tìm câu trả lời. Rồi trước lúc đi từ trần vào ga-ra ba nói:

– bố thích bộ quần áo của mình.

Đến khi thiết yếu chắn hơn, tôi nghiệm ra rằng lũ con gái tránh né tôi chưa hẳn vì tía tôi, mà bởi vì tôi, con trai của ông. Tôi nhận ra câu nói của tía tối hôm đó ví dụ hàm ý là: “Có những thứ đặc biệt quan trọng hơn áo xống bên ngoài; và ba không thể chi phí đồng xu làm sao cho bản thân chính vì con đề nghị nhiều thứ”. Tía chẳng nên nói thêm lời nào, dẫu vậy tôi đọc ba hy vọng nói: “Ba hy sinh để cuộc sống con sau này sẽ rất hơn cuộc sống ba”

Lễ giỏi nghiệp trung học của tôi, cha đến dự trong bộ đồ mẹ mới sắm hồi sáng sớm. Không hiểu biết nhiều sao cha có vẻ cao cường đẹp trai và bệ vệ hơn phần đông ông cha khác. Khi tía đi ngang, họ nhịn nhường lối cho bố – đương nhiên không đề xuất vì bộ đồ quần áo mà bởi con tín đồ ba. Nhận thấy sự đầy niềm tin trong dáng vẻ đường hoàng và niềm trường đoản cú hào trong mắt ba, các bác sĩ và mức sử dụng sư cư xử với bố thật thanh lịch và trân trọng. Kế tiếp về nhà, cha cất ký cỗ đồ đều đều nhất của tiệm Sears ấy vào tủ. Và mãi cho tới lễ tang của ba, tôi không khi nào trông thấy nó một lần như thế nào nữa!

Tôi ko biết cha đã mặc trang bị gì lúc mất. Nhưng khi ấy ba đang làm việc nên ắt hẳn là cha đang mặc cỗ đồ thương yêu của mình. Điều đó an ủi tôi các lắm. Mẹ định tẩm liệm ba trong bộ đồ áo của tiệm Sears, tuy thế tôi thuyết phục mẹ gỏi mang đến nhà tang lễ cái quần jeans cũ, dòng áo vải và đôi giày sờn mép của ba.

Buổi sáng sủa hôm tang lễ, tôi mang dao nhíp đục lỗ nhỏ trên dây thắt sườn lưng của tía cho nó vừa với eo mình. Xong, tôi mặc bộ đồ tiệm Sears của cha vào. Thu không còn can đảm, tôi chú ý mình trong gương. Đó! bên cạnh bộ đồ, tầm vóc tôi mới bé dại bé và bình thường làm sao. Một lần nữa, như thời thơ ấu, bộ đồ quần áo lại lùng thùng khóa lên thân hình còm cõi nhom của tôi. Hương thơm của bố lại phả lên mơn suôn sẻ khuôn mặt tôi, nhưng không thể nào yên ủi tôi được. Tôi không cứng cáp lắm về vóc tín đồ của cha – tôi đã hết là thằng bé nông nổi từ lâu rồi. Đứng lặng trước gương, nước mắt dưng trào, tôi cầm cố tưởng tượng ra “mình sẽ ra sao trong quãng đời sau này” – gần như ngày tôi sẽ mập lên trong bộ đồ áo của ba.

2. Lời nhắn nhờ cất hộ muộn màng

Hãy trân trọng tình yêu bởi tình yêu vẫn trường tồn trong cả khi sức khỏe ngàn vàng của doanh nghiệp không còn nữa. – Og Mandino –

Một con trai trai trẻ mắc phải căn căn bệnh hiểm nghèo với mọi bài thuốc chữa trị mọi vô hiệu đối với bệnh tình của anh. Anh đau khổ khi cho rằng mình hoàn toàn có thể qua đời bất kỳ lúc nào đề xuất anh giỏi giao với tất cả mọi người và giam bản thân trong bên suốt ngày. Tuy nhiên cuối cùng, ngán cảnh tù túng và có lẽ rằng muốn ra khỏi nỗi bi lụy, mờ mịt của chính mình, anh quyết định ra phố một lần.

Khi đi ngang một tiệm bán băng đĩa nhạc, con trai trai bất giác đưa mắt nhìn vào. Tiệm cung cấp băng bé nhưng thoáng đãng và cách trình bày khá đối kháng giản, dễ dàng chịu. Người bán hàng là một cô gái chắc hẳn rằng chỉ trạc tuổi anh. Trong một thoáng, anh cảm hứng như cả thế giới trọn vẹn tan biến, chỉ từ mình anh với cô gái. Anh tiến mang lại trước phương diện cô nhưng mà không nhìn gì khác.

Cô gái ngước nhìn anh, mỉm cười cùng hỏi:

– Anh đề nghị mua đĩa nhạc gì?

Và tích tắc ấy, anh hiểu được trực giác mình ko sai: sẽ là nụ cười đẹp nhất trên đời cơ mà anh từng thấy. Anh lo sợ trả lời:

– Tôi… tôi ao ước mua một đĩa nhạc.

Rồi anh lựa chọn 1 đĩa và trả tiền đến cô gái.

– Anh có muốn gói đĩa nhạc đó lại không? – cô nàng hỏi, vẫn với thú vui trong sáng sủa ấy.

Kể từ ngày ấy, mỗi ngày, anh đều ghé thăm cửa tiệm và cài đặt một đĩa nhạc. Lần nào cô bé cũng gói lại mang lại anh thiệt cẩn thận. Anh mang chiếc đĩa về và để vào tủ mà lại không một lần lấy ra nghe. Anh đến mua đĩa nhạc chỉ nên muốn gặp gỡ cô gái bán hàng. Mặc dầu rất hy vọng ngỏ lời mời cô đi chơi nhưng vày quá nhút nhát bắt buộc anh bắt buộc lên tiếng. Chị em anh ngoài ra biết vai trung phong sự của nam nhi nên khuyên răn anh hãy cứ thử mạnh dạn một lần.

Ngày hôm sau, thu không còn can đảm, anh đặt một mảnh giấy gồm ghi số năng lượng điện thoại của mình lên quầy rồi bước vội ra ngoài…

Ngày mon trôi đi, cho một hôm, chuông điện thoại nhà anh réo vang, bà bầu anh nhấc năng lượng điện thoại. Đầu dây bên đó vang lên các giọng nói trong trẻo của một thiếu thốn nữ. Đó là cô gái ở tiệm cung cấp băng đĩa hôm nào. Bất thần cô gái nghe giờ nghẹn ngào xen lẫn giờ nấc của bạn mẹ:

– Cháu lừng chừng gì sao? nam nhi bác đã tắt thở tuần trước…

Buổi tối hôm đó, người mẹ phi vào phòng con trai vì bà thấy nhớ con quay quắt. Bà mở tủ quần áo của bé và thấy trước mắt mình là từng chồng, từng ông chồng đĩa nhạc còn nguyên giấy gói. Bà vậy lên một mẫu và tháo lớp giấy quấn ra. Một mảnh giấy nhỏ dại rơi xuống, trên sẽ là nét chữ phụ nữ mềm mại: “Chào anh, em nghĩ rằng anh thật dễ mến! Anh tất cả thích đi bộ với em không? Men, Jacelyn”.

Người người mẹ lấy thêm cái đĩa nhạc khác…

Lần này cũng vậy, bên phía trong kèm theo mẩu giấy: “Chào anh, em nghĩ anh rất dễ dàng mến! buổi tối nay chúng mình quốc bộ với nhau nhé! Men, Jacelyn”.

Tình yêu là… sau bao lần đồ dùng vã đấu tranh, ta mới tất cả thể thành công được dòng tôi bẽn lẽn, nhút hèn để di động người mếm mộ và nói: “Anh yêu thương Em”.

3. Yêu hay là không yêu

Để giữ cho ngọn đèn luôn cháy, bọn họ phải giữ mang đến bình dầu của cây đèn lúc nào cũng đầy.

-Mẹ Teresa

Trong một bữa ăn trưa, cô bạn Bonnie mở lời trung tâm sự cùng với tôi:

– Dave không bao giờ nói anh ấy yêu mình. Đôi lúc mình nghĩ thậm chí là anh ấy cũng không để ý đến mình nữa.

Biết rõ cặp vợ ông chồng này, tôi nói cùng với cô ta:

– Bonnie, anh ấy thiệt sự yêu thương chị đấy. Ví dụ lắm.

– Chị nghĩ về vậy sao? Sau nhì mươi bảy năm lấy nhau, mọi bài toán không còn hệt như một vài năm đầu nữa.

Tôi cân nhắc một lát rồi hỏi:

– bản thân biết cảm nghĩ của chị, nhưng nguyên nhân chị ko thử cách này xem? lúc trở về đến nhà, chị hãy tra cứu kiếm những biểu hiện thương yêu của anh ấy thay vì tìm tìm những vật chứng ngược lại. Chị thử trong vòng hai mươi tư giờ xem. Đồng ý chứ?

Bonnie chấp nhận ngay.

Ngày hôm sau, Bonnie điện thoại tư vấn điện cho tôi, giọng nói gần như là hét lên:

– Ỷ con kiến của chị có hiệu nghiệm đấy! lúc mình về cho nhà, Dave hỏi mình ăn uống trưa có ngon không. Mình nghĩ thầm, anh ấy hy vọng biết điều đó cũng chính vì anh ấy yêu thương mình. Lúc anh ấy điện thoại tư vấn mình đến ngắm cảnh hoàng hôn, mình nghĩ, anh ấy bảo như vậy có nghĩa là anh ấy yêu thương mình. Lúc nửa đêm mình tỉnh giấc và không ngủ lại được, anh ấy hỏi thăm tất cả chuyện gì xảy ra không, với anh ấy đấm lưng cho mình… các chuyện vui bắt đầu xảy ra. Đầu tiên, mình nhận thấy anh ấy là con người tuyệt vời. Bản thân còn cảm thấy thế nào khác về người yêu thương mình nữa chứ? cùng rồi, chỉ một lát sau, khi anh ấy cáu kỉnh, mình nghĩ, anh ấy cáu cũng rất được thôi cũng chính vì mình biết anh ấy yêu mình.

Tôi đáp:

– Vậy là xuất sắc cho chị rồi.

Cô ta cười khúc khích và nói tiếp:

– Khoan. Chưa hết đâu. Mình bước đầu cảm thấy khác đi về phiên bản thân. Mình không tới nổi tồi tàn như trước. Thiệt ra, mình đáng yêu và dễ thương hơn nhiều.

Bonnie vẫn học được khả năng chuyển đổi cảm nhận của cô ấy ta. Bonnie rất có thể trở về công ty với người ông chồng không nạm đổi, với một cách biểu hiện soi mói không thế đổi, thì gần như việc hoàn toàn vẫn như cũ. Trường hợp Bonnie cứ xác minh người ck không còn yêu mình nữa, coi như cô ta đang đánh mất tình thương vốn vẫn ở nguyên vẹn ở phần của nó.

Có lần, Bonnie thường giỏi hỏi “Anh ấy yêu thương mình, giỏi anh ấy không yêu mình?” Nhưng bây giờ Bonnie không thể tinh được khi mày mò những cách sáng tạo mà người ck tìm ra để vấn đáp cho câu hỏi đốt cháy trong tâm địa cô ta: “Có. Anh ấy bao gồm yêu mình”.

4. Khiếm khuyết xuất xắc lợi thế?

Cơ hội thường đến dưới tấm áo của không ít điều không may hoặc trong dáng vẻ một chiến bại tạm thời – Napoleon Hill –

Mệt mỏi sau khá nhiều ngày lang thang tìm việc, người lũ ông thất nghiệp cảm thấy vô cùng bi quan và tuyệt vọng và thuộc quẫn. Nắm rồi, vào 1 trong các buổi chiều n, suôn sẻ đã mỉm mỉm cười với ông lúc ông thừa qua được cuộc chất vấn tuyển nhân viên cấp dưới cho một công ty lau chùi lớn. Khi xong xuôi cuộc chuyện trò, vị giám đốc nhân sự bảo ông:

– Anh sẽ được thuê với tiền công 5, 35 đô một giờ. Hãy đến tôi add e-mail của anh để chúng ta cũng có thể dễ dàng thao tác làm việc với nhau. Khối hệ thống của shop chúng tôi sẽ tự động gửi đến anh mọi thông tin trong ngày cũng giống như chỉ mang đến anh biết nơi nộp bản báo cáo trước tiên của mình.

Vô cùng bối rối, người đàn ông nói rằng ông ta siêu nghèo nên không tồn tại nổi một cái máy vi tính và cũng không có cả địa chỉ e-mail.

Lúc đầu, vị người đứng đầu ngạc nhiên, nhưng lại rồi sau đó, ông hờ hững nói:

– Anh phải hiểu rõ rằng với một công ty kỹ thuật cao như chúng tôi, vấn đề một nhân viên không có địa chỉ e-mail là chuyện ko thể đồng ý được. Hết sức tiếc… xin chào anh nhé.

Choáng váng, người bọn ông xoay bước vứt đi. Chỉ còn 10 đô vào túi và lưỡng lự đi về đâu. Ông long dong đến một khu chợ và thấy một quầy bán cà chua với hồ hết trái chín đỏ mng. Sau khoản thời gian mua hết phần đa trái quả cà chua ấy, ông đem về một vị trí đông đúc ngay khu phố trung tâm rồi bày bán. Chưa đầy 2 tiếng đồng hồ, ông đã cung cấp hết tất cả cà chua cùng kiếm được gấp rất nhiều lần số vốn vứt ra. Quá rộn ràng với hiệu quả đạt được, ông lặp lại quá trình trên nhiều lần cho đến khi không hề sức để đi bộ nữa. Ngày hôm ấy, ông kiếm được 100 đô và về nhà với một túi thức ăn thơm ngon cho gia đình.

Từ hôm đó, ông bắt đầu kinh doanh cà chua.

Ngày nào cũng vậy, ông dậy từ thời điểm trời còn chưa sáng nhằm đi rước mối hàng cùng chở đến bán tại một khu trung trung khu đông đúc làm sao đó. Ông làm việc hăng say mang lại mức kéo dãn dài nó vào cả ban đêm. Chẳng mấy chốc, lợi nhuận đã có nhân lên một phương pháp nhanh chóng.

Trong tuần lễ sản phẩm công nghệ hai, ông download được một mẫu xe kéo giúp công việc vận chuyển quả cà chua đỡ vất vả hơn. Rồi một mon sau, ông chào bán xe kéo đi để mua một xe cài nhỏ. Đến cuối năm, ông quản lý ba chiếc xe thiết lập cũ. Nhì người đàn ông lớn phụ ông buôn bán, vk ông phụ thiết lập cà chua, còn cô phụ nữ quyết định học tập lớp kê toán đêm hôm ở một ngôi trường đại học cộng đồng để chất vấn sổ sách góp ông.

Cuối năm lắp thêm hai, ông có một đội nhóm xe tải bắt đầu đẹp với tuyển thêm 5 nhân lực từ những người dân thất nghiệp – toàn bộ đều bán cà chua. Tuy nhiên đã có thể tận tận hưởng một cuộc sống an nhàn, tuy nhiên ông vẫn tiếp tục thao tác làm việc một bí quyết chăm chỉ.

Thời gian dần trôi qua. Thời điểm cuối năm thứ năm, ông quản lý một tập đoàn chuyên thêm vào và sale cà chua. Công ty của ông đang tạo việc làm cho hàng trăm ngàn người thất nghiệp và vô gia cư. Lợi nhuận của khách hàng – theo report của con gái ông – vẫn vượt qua số lượng một triệu đô-la.

Để đảm bảo an toàn cho sự cách tân và phát triển lâu bền vào tương lai, ông ra quyết định mua bảo đảm nhân thọ.

Xem thêm: Chuyên Cung Cấp Máy Ép Nhựa Cũ, Cần Bán Máy Ép Nhựa Cũ

Tham khảo lời răn dạy của nhân viên tư vấn, ông ký một họp đồng bảo hiểm phù hợp với hoàn cảnh của mình. Theo đúng thủ tục, cô nhân viên cấp dưới xin ông showroom e-mail để gửi đa số giấy tờ quan trọng một giải pháp nhanh chóng. Và khi nghe tới câu trả lời từ ông rằng, ông không tồn tại thời gian nhằm mò mẫm lắp thêm tính, cũng chẳng bao gồm một địa chỉ cửa hàng e-mail như thế nào cả, cô nhân viên tư vấn rất ngạc nhiên:

– Sao, ông không có add e-mail làm sao à? thậm chí là ông còn không biết đến Internet? ví như ông có tất cả những thứ này vào khoảng thời gian năm về trước, tôi nghĩ chắc hẳn chắn quá trình kinh doanh của ông còn vinh hiển hơn hôm nay rất nhiều!

– Không! – Ông mỉm cười. – nếu tôi có e-mail năm năm về trước, tôi sẽ suốt đời là 1 trong công nhân dọn dẹp và sắp xếp với chi phí lương 5,35 đô một giờ rồi!

5. Đừng chuyển đổi thế giới

“Cuộc sống sẽ chẳng ráng đổi, đến đến khi nào chúng ta thay đổi chính phiên bản thân mình” – Khuyết danh –

Ngày xưa, có một vị vua thống trị cả một quốc gia rộng lớn. Một ngày nọ, ông ra quyết định vi hành đến các vùng khu đất xa xôi nhất của khu đất nước. Lúc trở về cung điện, ông phàn nàn rằng chân ông rất đau. Điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu, bởi đây là lần trước tiên ông triển khai một chuyến du ngoạn dài như vậy, trong những lúc đó, những con phố ông trải qua đều gập ghềnh, sỏi đá. Bực mình vày bị mọi cơn mệt mỏi hành hạ, ông ra lệnh cho tất cả các con đường trong vương quốc phải được che phủ bằng domain authority súc vật. Vớ nhiên đó là một bổn phận rất khó thực hiện và tốn kém cả về sức người, sức của mà lại vẫn không một ai dám khuyên can bên vua.

Thế rồi cuối cùng, một tín đồ hầu thận trọng đã dũng cảm đứng ra ngăn cản nhà vua. Anh ta nói:

– lý do quốc vương vãi lại có thể tiêu tốn ngân khố một cách vô ích do đó ạ? vì sao Người không cắt hồ hết miếng da bò êm ái che quanh đôi bàn chân trần của mình? Như vậy, không phần đa chân tín đồ sẽ không hề bị nhức khi trải qua những con đường gồ ghề sỏi đá nữa mà lại cả vương vãi quốc cũng sẽ tiết kiệm được tương đối nhiều thời gian, công sức, của cải!

Nhà vua rất quá bất ngờ trước lời đề nghị quái gở của người hầu, cơ mà rồi sau đó ông cũng đã đồng ý. Vậy là đôi giày đầu tiên trong lịch sử hào hùng đã ra đời.

Đôi lúc trong cuộc sống, bọn họ không nên bắt cả quả đât phải chuyển đổi theo mình, điều chúng ta cần, đơn giản và dễ dàng chỉ là biến hóa tầm quan sát và cách để ý đến của bản thân cơ mà thôi.

6. Bài học từ người Eskimo

Nhiều người lưỡng lự thế làm sao là hạnh phúc, không hẳn vì họ trước đó chưa từng có hạnh phúc mà do họ chưa bao giờ biết dừng lại để tận hưởng nó. – William Feather

Ba mươi ngày nay, chúng tôi vẫn không dứt bám theo dấu vết – tôi với cả mái ấm gia đình người Eskimo. Thời tiết thật tự khắc nghiệt, cái rét và gió mùa rét như muốn ngừng hoạt động chúng tôi, nhiệt độ độ từ bây giờ đã xuống âm 50 độ, mặc dù vậy tinh thần của mái ấm gia đình người Eskimo vấn thiệt kiên cường. Có thể nói đây là hành trình khắt khe nhất cơ mà tôi đề nghị nghiệm.

Dường như căn số đang ra sức gây cạnh tranh dẻ cho cái đó tôi. Ngày thì bão tuyết khiến công ty chúng tôi phải chôn chân vào lều. Ngày thì vì linh cảm không giỏi của fan bạn phiên bản địa khiến công ty chúng tôi buộc phải nghỉ chân để dựng một mẫu lều new thay do bước tiếp mặc dù thời tiết không mấy tương khắc nghiệt.

Không vài ba lần tôi hỏi người bầy ông Eskimo rằng: “Chúng ta còn yêu cầu mất từng nào ngày nữa mới tới được vùng khu đất của vua William nhưng lại chẳng lần như thế nào ông ấy vấn đáp thẳng thán cả. Tín đồ Eskimo không thích rất nhiều câu hỏi. Họ đến đó là 1 trong những sự khiếm nhã. Chỉ fan da trắng bắt đầu hay đề ra những câu hỏi. Thêm nữa, bạn Eskimo ko thích giới thiệu câu trả lời. Nếu như bạn hỏi họ: “Thời ngày tiết ngày mai rứa nào?”, họ đã chỉ thanh lịch trả lời rằng: “Mauna” (Tôi ko biết) dù cho họ thừa kỹ năng dự đoán, tiếp nối họ làm như bản thân đang bận bịu với bè bạn chó nhằm hàm ý rằng: “Tại sao tôi phải trả lời anh cơ chứ? giả dụ tôi nói đúng thì cũng chẳng xử lý được điều gì, còn nếu như tôi vấn đáp sai thì đột nhiên tôi đã biến hóa mình thành một thằng ngốc”.

Cả sáng rồi cả chiều công ty chúng tôi đi bên trên những biển lớn bị đóng băng lanh tanh và chỉ tạm dừng để xem xét dấu vết mà hầu hết chú chó new tìm ra hoặc nhằm tháp đuốc. Chúng tôi quan liền kề vùng đất. Có lẽ rằng Chúng tôi đã tìm ra nơi mình đề nghị tìm. Rồi khi một hy vọng nhỏ dại nhoi nào kia vừa lóe lên thì gió lại nổi lên, tuyết lại bao phủ dày đặc, xóa đi đầy đủ dấu vết, bỏ công ty chúng tôi thất thều vào sự vô vọng giữa không gian trắng ngút ngàn.

Chúng tôi tạm dừng lần nữa. Chầm chậm, ko chút nhanh nhảu theo phong cách bản địa mà fan Eskimo vẫn đồng ý cuộc sống với số phận. Ohudlerk – người đàn ông béo tuổi nói nào đó với vợ và cô phụ nữ nhỏ. Giả dụ là ngơi nghỉ Pháp, trong cơn bão, fan nông dân cũng trở nên dừng lại một phương pháp bình tĩnh như vậy để coi xét tình hình ruộng vườn.

Không thể kìm nén nổi cảm giác bối rối khó hiểu, tôi lại hỏi người đàn ông ấy câu hỏi quen thuộc: “Ong nghĩ là khi nào chúng ta sẽ tới vùng khu đất của vua William?”. Cùng tôi cũng ko biết bài toán lặp đi lặp lại những câu hỏi như vậy khiến cho ông ấy mất bình tâm hay kia cũng đó là vấn đề ông vẫn thực sự quan tâm. Chỉ thấy ông quay trở về phía vk và vào sự im thin thít thường thấy, họ như vừa hiệp thương những thấu hiểu bí mật.

Rồi ông ấy tiếp cận và nhìn thảng vào tôi. Ông ấy nói to lớn – giọng nói vừa pha chút quan ngại vừa nắm giữ sự thận trọng:

– không phải là lũ chó cũng đi giỏi như cậu muốn đó sao?

Và tiếp đến lại là sự im lặng. Bè bạn chó xoay đầu lại như thường xuyên lệ khi chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình, và chúng đang nhìn tôi. Người thanh nữ và đứa trẻ giả bộ mắc nhưng tôi biết họ đang dần len lén quan tiếp giáp mình. Vào một phút chốc ngắn ngủi, phần đa thứ ngoài ra chững lại. Đó là xúc cảm mà tín đồ Eskimo hay gieo vào lòng các bạn khi bỏ mặc bạn giữa những khoảng yên ổn căng thẳng. Họ khiến sự im lặng càng trở bắt buộc nặng nài hơn. Và liệu họ có tạm dừng như nuốm không? Không, họ còn nhằm chúng đi xa hơn. Cuối cùng, người đàn ông cũng đựng tiếng nói, dường như ông ta cần yếu kìm nén lòng mình:

– Chẳng đề xuất chiếc xe cộ trượt tuyết đó cực tốt sao? Chẳng buộc phải anh đã hết sức vui trong khi thấy tuyết bao che đại dương trong suốt hành trình của chúng ta hay sao?

Ông quan sát tôi bằng ánh mắt trách móc. Tôi có cảm giác như cả kỷ nguyên của đá với việc giản solo đầy túng ẩn, phương Đông cùng với sự uyên bác sâu xa đang nhìn tôi, cố gắng để thấu hiểu – hoặc có lẽ hơn thế, thế gáng để hiểu bao gồm mình. Rồi tự nhiên tôi như đọc được phần đa thông điệp mà hai con mắt già nua kia đang mong mỏi nói.

Chúng nói rằng: “Việc gì nên vội vã. Và tại sao lúc nào cậu cũng muốn đi tiếp thế? Điều gì khiến cậu cứ bắt buộc day hoàn thành về tương lai khi lúc này đang vô cùng tuyệt vời?”.

Ngày hôm đó, người đàn ông Eskimo đang dạy đến tôi một bài học mà tôi không khi nào quên. Vì chưng mải miết cân nhắc trăn quay trở lại tương lai, tôi đã bỏ quên tầm quan trọng của hiện nay tại. Câu nói của ông ấy khiến tôi thốt nhiên nhớ có ai kia từng bảo tôi rằng: “Nghĩ về quá khứ là để ân hận tiếc, suy nghĩ về sau này là đề run sợ Nhưng còn hiện tại thì sao? không phải chỉ có bây giờ mới là điều dễ dàng nắm bắt nhất kia sao?

Thế giới chẳng qua là việc phản ánh hiện nay qua trọng điểm trí của con người. Cùng với tôi, Bắc rất là niềm cảm hứng, là khao khát ước ao khám phá, cơ mà với gia đình người Eskimo, nó lại là 1 vương quốc đẩy đà mà họ đó là người có tác dụng chủ. Với tôi, sương tuyết lạnh ngắt là những gian truân thử thách còn cùng với họ, nó là sự việc ban ơn, là món vàng của đấng tạo nên hóa. Từ hàng chục ngàn lảng kính nhìn vào cuộc sống, bọn họ được thoải mái lựa lựa chọn giữa khổ đau với hy vọng.

Chúng ta mải miết băng qua những xa lộ cuộc đời và lạnh lùng với những phong cảnh hai bên. Ai này đã nói: “Cuộc sống tuyệt ười bao quát cá rất nhiều phút giây thong thả rỗi” – hầu như phút giây ngưng nghỉ, với suy ngẫm. Bạn Eskimo chấm dứt lại khi họ hài lòng mặc dù ngày mai đang chờ họ. Với với họ, ngày mai có thể là sự rình rập của rất nhiều thế lực phía bên ngoài đang mong ước gieo rác rến đói khát và bị tiêu diệt chóc. Chính vì thế khi thần bị tiêu diệt chưa kiếm tìm đến, bọn họ vui vẻ hưởng thụ, mạnh dạn sống và tìm hiểu cuộc đời tươi đẹp, quăng quật lại sau lưng mọi nuối tiếc.

Khi hiểu được hồ hết thông điệp nhưng mà Ohudlerk trao gửi qua hai con mắt cũng là dịp tôi phân biệt tâm hồn mình nghèo khổ biết bao trước gần như phút giây ngắn ngủi thân đại nghìn băng tuyết Bắc Cực. Cũng từ đó, tôi học tập được bài học kinh nghiệm quý giá rằng phải ghi nhận nâng niu, trân trọng từng ngày, rằng chẳng gì ở tương lai có thể đổi khác thứ ta sẽ nám giữ lại trong hiện tại tại.

Ở Vancouver, sau thời điểm đã dứt chuyến hành trình đầy vất vả, tôi chạy thảng vào hotel cứ như thể không muốn đánh mất thêm một time nào nữa, để rồi thốt nhiên nhiên, tôi tạm dừng giữa dòng người qua lại. Tiếng còi hiệu tránh mặt đường vang lên từ phần nhiều hướng nhưng mà tôi không thể nghe thấy. Tôi xúc cảm như Ohudlerk đang đứng trên con phố trước mặt, dõi theo tôi bằng hai con mắt sâu thẳm, đầy sự thông thái lẫn băn khoăn lo lắng và băn khoăn, rồi ông ấy hỏi tôi rằng những con chó đó có phải là những con chó không tốt không và gồm phải tuyết white không đích thực là món xoàn Thượng Đê ban tặng kèm không.

Tôi tự dưng bật cười. Chúng ta thật là ngớ ngẩn! Tôi âm thầm nghĩ. Với bây giờ, tôi vẫn nghĩ về như vậy.

7. Cây giữ phiền muộn

Không ai rất có thể đem đến sự yên bình thanh thản đến chính chúng ta ngoài bạn.– Ralph Waldo Emerson

Người thợ tôi thuê nhằm tu bửa lại nông trại vừa hoàn tất một ngày làm cho việc thứ nhất vất vả. Tuy nhiên anh đến làm việc trễ hơn nhì giờ bởi bị bể bánh xe, xe cộ bị mất điện, chiếc xe download của anh ta tất yêu khỏi rượu cồn được. Nét mặt anh lộ rõ vẻ căng thắng do chưa hoàn tất các bước như dự định. Tôi lái xe mời anh về nhà mình ăn tối. Trê tuyến phố về, tôi ngỏ ý hy vọng ghé thăm mái ấm gia đình anh ấy. Khi shop chúng tôi đến cửa, anh chợt dừng lại ở một cây bé dại cạnh cửa, chuyển tay chạm nhẹ vào các nhánh cây.

Khi cửa ngõ mở, anh thay đổi thái độ của bản thân mình thật ngạc nhiên. Khuôn phương diện anh giãn nở ra với nụ cười

tươi tắn-nụ cười trước tiên trong ngày. Anh ôm nhì đứa con trẻ vào lòng và vồ cập hỏi thăm mẹ và bà xã của mình. Tiếp nối anh ta đi cùng với tôi ra xe. Chúng tôi đi ngang qua cây nhỏ tuổi khi nãy với tính hiếu kỳ của tôi nổi lên. Tôi hỏi anh ta về hầu hết gì tôi vừa new thấy cơ hội nãy.

– Ô, chính là cây trút buồn phiền của tôi. – Anh giải thích. – Tôi biết tôi ko thể tránh khỏi những lo toan, băn khoăn trong công việc, mà lại tôi chắc hẳn một điều là những vấn đề đó ko thuộc về ngôi nhà nhỏ tuổi của tôi. Cũng chính vì vậy tôi sẽ treo nó lên cây vào mỗi tối khi tôi về đến nhà. Rồi mỗi buổi sáng sớm tôi đã mang chúng theo.

– Thật là 1 trong điều bi ai cười. – Anh ta mỉm cười. – lúc tôi ra khỏi nhà vào mỗi buổi sáng và đem bọn chúng theo, hầu như những điều nỗi buồn ấy không hề nhiều như đêm hôm trước nữa”.

8. Hãy sống với cầu mơ

Bạn tôi là công ty một trại ngựa ở San Ysidro, tên là Monty Roberts. Trại chiến mã của anh là khu vực thường xuyên ra mắt các cuộc quyên góp giúp bạn teen trong vùng triển khai các dự án của họ. Một lần, cửa hàng chúng tôi được nghe anh nói một mẩu truyện như sau:

“Cách đây vẫn lâu, bao gồm một cậu nhỏ nhắn nhà nghèo ngày ngày theo phụ vương đi hết chuồng chiến mã này mang lại chuồng con ngữa khác, từ mặt đường đua này cho đường đua khác, từ bỏ trang trại này mang đến trang trại khác nhằm phụ cha huấn luyện ngựa.

Một hôm, giáo viên của cậu yêu mong các học sinh viết về mong mơ của mình. Trong những khi những

học sinh khác mong muốn sẽ phát triển thành những kỹ sư, bác bỏ sĩ, cầu thủ bóng đá, diễn viên… thì cậu nhỏ xíu đã viết một mạch về cầu mơ của mình, rằng một ngày nào kia cậu vẫn là công ty một trại ngựa. Cậu còn vẽ cả sơ đồ vật của trại ngựa, ghi rõ vị trí tất cả các tòa nhà, chuồng chiến mã và mặt đường đua.

Bài viết hôm ấy cậu bé chỉ nhận đạt điểm F đồ sộ cùng lời ghi chú của thầy giáo: “Ớ lại chạm mặt thầy sau giờ đồng hồ học”. Với sau đó là những lời cậu bé nhỏ nghe được từ bạn thầy của mình:

“Đây là một giấc mơ viển vông đối với một đứa trẻ như em. Em không đủ năng lực làm chuyện kia đâu. Em gồm biết là để thiết lập một trại ngựa thì cần phải có số tiền lớn ra làm sao không? làm sao là chi phí mua con ngữa giống, mua đất dựng trang trại… Em nên xác minh mục tiêu của bản thân một cách thực tế hơn. Giả dụ em viết lại một bài bác khác, thầy vẫn xét lại điểm cho em”.

Suốt cả tuần đó, cậu bé xíu nghĩ ngợi vô cùng nhiều. Cậu quyết định hỏi tía xem buộc phải làm gì. Tía cậu bảo:

– Này con trai, con cần tự mình đưa ra quyết định thôi. Và bố nghĩ rằng điều này rất đặc biệt quan trọng với con.

Cuối cùng, sau đông đảo ngày lừng chừng suy nghĩ, cậu quyết định nộp lại thầy giáo bài xích làm cũ nhưng mà không sửa đổi gì. Cậu bạo dạn nói:

– Thưa thầy, em xin được giữ lại lấy mong mơ và gật đầu đồng ý nhận điểm kém ấy”.

Kết thúc câu chuyện, Monty Roberts nói:

– Tôi kể cho chúng ta nghe câu chuyện này vì các bạn đang ngồi giữa trại ngựa rộng 200 mẫu mã của tôi. Tôi vẫn còn đấy giữ bài bác kiểm tra đó, nó được lồng form treo phía bên trên lò sưởi. – dừng một lúc, anh nói thêm. – Một điều thích thú là vào ngày hè cách phía trên hai năm, tín đồ thầy cũ của mình đã dẫn học sinh đến cắm trại cả tuần nghỉ ngơi đây. Trước lúc phân chia tay, ông ấy nói cùng với tôi: “Monty này, thiết yếu em đã mang đến thầy bài học về nghị lực nhằm sống với cầu mơ”.

9. Sức mạnh của lời nói

Vào buổi sáng sớm đẹp trời nọ, một bè lũ ếch rủ nhau vào rừng dạo chơi. Vì bất cẩn, nhì chú ếch chẳng may trượt chân rơi xuống một cái hố sâu. Trong tình chũm hiểm nguy, hồ hết chú ếch trong bè bạn vội đến mặt miệng hố để tìm bí quyết ứng cứu. Cụ nhưng, sau khoản thời gian thử phần đông cách, bọn chúng thấy cái hố quá sâu để rất có thể cứu hai chú ếch xấu số. Cả bè bạn tuyệt vọng nói với nhị chú ếch bên dưới hố biết thực sự phũ phàng này với bảo nhị chú chỉ với biết chờ đợi cái chết mà thôi.

Bỏ bên cạnh tai các lời phản hồi đó, nhị chú ếch cố hết sức nhảy lên ngoài hố. Mà lại thay bởi vì động viên cổ vũ, những nhỏ ếch cơ lại khuyên hai chú không nên phí sức nhưng mà hãy sớm gật đầu số phận của mình. Sau những nỗ lực cố gắng không chiếm được kết quả, một chú nghe theo lời khuyên răn của bè cánh ếch trên bờ, quăng quật cuộc và ngã lăn ra bị tiêu diệt trong sự tuyệt vọng.

Trong khi đó, chú ếch còn lại thường xuyên nhảy. Tuy nhiên cả bầy ếch không ngừng lặp lại lời khuyên răn trước đó nhưng lại chú vẫn không từ vứt nỗ lực của bản thân mình và ngày dần nhảy to gan lớn mật hơn. ở đầu cuối chú cũng dancing được lên bờ. Thời gian này, cả bè đảng ếch vây quanh chú và hỏi: «Anh ko nghe thấy đa số gĩ công ty chúng tôi nói à?”. Thế ra chú ếch này bị nặng tai. Chú tưởng cả bạn bè ếch đã cổ vũ chú trong suốt khoảng thời hạn qua.

Mỗi tiếng nói cửa chúng ta đều chứa đựng một sức mạnh vô hĩnh. Một lời khích lệ khích lệ hoàn toàn có thể trở thành động lực giúp cho người đang vào cơn thất vọng lấy lại tinh thần và thừa qua khó khăn. Nhưng cũng có thể có những lời nói có thể giết bị tiêu diệt một người trong tĩnh cố gắng tuyệt vọng. Bởi đó, hãy cẩn trọng với rất nhiều gì mình nói. Đừng hủy diệt niềm tin cửa một bạn đang trong yếu tố hoàn cảnh khốn khó vì chưng những lời nói tiêu cực cửa ngõ mĩnh. Thay vào đó, hãy biết dành thời giờ đồng hồ đề động viên và khuyến khích h. Cuộc sống thường ngày của họ và mọi tín đồ xung xung quanh trở nên ra sao tùy ở trong vào chủ yếu thái độ và những khẩu ca của chúng ta.

10. Sức mạnh của lắng nghe

Bố mẹ ck tôi vừa từ new york trở sau đây chuyến ngủ đông kinh hồn bạt vía tại Florida. Qua đỉện thoại, bà mẹ kề cùng với tôi rằng khi cha mẹ vừa cho tới North Carolina thì dòng xe bị hỏng. Bọn họ đã chuyển nó đỉ sửa nhưng tiếp nối nó lại hỏng đợt nữa ở Delaware. “Nhưng, điều tệ hại nhất có lẽ vẫn là những giầy phút chìm ngập trong khói bụi bởi vì ách tắc trên cầu Verrazano. Thời điểm ấy họ có cảm giác như mình chàng lúc nào về bên được nữa. ” – bà bầu kể.

“Thật tởm khủng. ” – Tôi nói, cùng thực sự vẫn muốn được share câu chuyện của mình – thảm kịch khi dòng xe của tôi bị chết máy vào tầm chín rưỡi buổi tối ở bái đậu xe vắng ngắt trong khu mua sắm.

Nhưng đúng vào lúc đó có bạn gõ cửa nên shop chúng tôi đành bỏ qua cuộc trò chuyện. Trước lúc cúp máy, người mẹ nói thêm rằng: “Cảm ơn bé vì sẽ lắng nghe, nhưng bà mẹ cảm ơn nhất vày con đang không kể câu siêng về cái xe bị hỏng tồi tệ kia”.

Mặt tôi nóng bừng vày ngượng. Lý do mẹ có thể đọc được xem xét của tôi rõ mang đến vậy? những ngày sau đó, tôi vẫn còn bản khoăn về điều này.

Tôi quan yếu đếm được đã từng nào lần tôi phàn nàn về những sự không tương đồng giữa tôi và con trai, rồi nỗi bế tắc của tôi về công việc, những rắc rối với xe cộ cộ… đến nỗi chúng ta tôi từng buộc phải ngắt lời với than rằng: “Những điều này cũng xảy ra với tớ”.

Thế rồi lừng chừng từ thời điểm nào, cửa hàng chúng tôi mải mê kể tới thằng con trai bất trị của cô ý ấy, ông công ty lắm điều của cô ấy ấy, và cả chiếc bình nguyên liệu bị rò rỉ của cô ấy. Tôi chẳng thể làm những gì khác quanh đó việc gật đầu đồng ý đúng dịp mà trong thâm tâm không khỏi do dự rằng có phải shop chúng tôi đều là những người dân vô tâm trước cảm xúc của fan khác hay không.

Người ta rất dễ dàng nhầm lẫn thân “Tôi hiểu cảm xúc của bạn vì tôi cũng những hiểu biết qua điều đó” với việc cảm thông thực sự. Ko điều gì tự nhiên hơn việc nỗ lực xoa vơi một người ai đang trĩu nặng bi tráng lo bằng vấn đề khăng định chắc chắn rằng cô ấy không cô đơn.

Những bi tráng đau này chỉ kiểu như nhau ở một mặt như thế nào đó, còn về vậy thể, bọn chúng muôn color muôn vẻ như những dấu vân tay vậy. Câu nói: “Tối hiểu nỗi nhức của bạn” chỉ nên lời mồng đầu cho một chuỗi lời khuyên tiếp theo sau đó: Đây là những vấn đề tôi đang làm, và đó là những việc anh buộc phải làm, v. V. Cơ mà khi chuyến phượt bằng xe cộ ô tô của doanh nghiệp kéo dài gấp cha lần thời hạn thông thường xuất xắc khi đứa bạn bị nóng cao cơ hội nửa đêm thì bạn có thực sự ao ước nghe cách các bạn mình từng cách xử trí trong trường hợp tương tự giỏi không?

Khi ta cảm thấy bi ai nản, bồn chồn hay hạnh phúc, điều ta mong muốn nhất chính là sự giải tỏa của một fan bạn chuẩn bị sẵn sàng lắng nghe chúng ta bất cứ lúc nào. Lắng tai đề đồng điệu với nỗi đau hay nụ cười của bạn khác new là thể hiện của sự cảm thông thực sự.

Rất may, thông cảm là đức tính mà bạn có thể dễ dàng học được. Kể từ buổi trò chuyện hôm kia với bà bầu chồng, tôi đã dứt thói quen ngạt ngào lời người khác trong những khi họ đang đãi đằng tâm sự. Tôi đang học cách lắng nghe cùng tôn trọng mạch cảm giác của họ, quan tâm hơn tới ngôn từ cơ thể, thể hiện gương mặt, âm điệu tiếng nói và những ngụ ý chưa biểu lộ thành lời của họ.

Và khi chính tôi là fan được giãi bày, tôi càng hiểu với trân trọng rộng sự thông cảm của tín đồ khác. Một ngày nọ, tôi hotline cho một tín đồ bạn, than vãn rằng tôi đang lo lắng và cần yếu tập trung.

“Cậu cũng muốn kể cho bạn nghe về điều đó khôngĩ” – Cô ấy có vẻ ngóng hóng và kết quả là tôi đã được dốc thai tâm sự.

Cuối cùng, tôi cảm ơn cô ấy vì đã lắng nghe và hỏi cô ấy đang sinh sống và làm việc thế nào. Cô ấy đáp rằng: “Chúng ta sẽ nói đến việc của tôi vào ngày mai”. Đó đó là sự cảm thông.