*

Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn được nhìn nhận như nhà phù thủy của ngôn từ. Và, chỉ tất cả ông là bạn duy nhất nhìn ra nắng và nóng thủy tinh. Đó cũng là tên gọi một ca khúc thật lạ của Trịnh Công Sơn.

Bạn đang xem: Màu nắng hay là màu mắt em


color nắng xuất xắc là màu đôi mắt em ngày thu mưa bay cho tay mượt Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm Rồi có hôm như thế nào mây cất cánh lên

Em đi vào chiều lộng gió, mắt trong xanh khoác hồn nhiên vào đời. Đôi mắt không vương bụi buộc phải nhìn cuộc đời thật đẹp, thiệt êm. Nắng khẽ khàng xô nghiêng gió sang trọng ngang. Màu sắc nắng khiến cho ai chếnh choáng mê say? Mưa thu cũng nhè dịu khúc hát lãng đãng đưa mùa lịch sự thu.

Chút se lạnh làm cho những con phố hun hút trong đôi mắt em sâu. Tay em mềm mịn hái phần lớn làn mưa nhẹ ngọt vào lòng và khẽ hát bâng khuâng. Mưa tan, nắng gọi em về nhấn mặt. Dưới hầu như tán lá cây nghiêng chao, bóng nắng và nóng nhạt nhòa dịp ẩn thời gian hiện như hoa lá nắng lung linh. Một hôm như thế nào đó, nắng theo gió bay về vòm trời phiêu lãng đoàn viên cùng đám mây ngày hạ lơ lửng. Bầu trời thu vời vợi trong mắt em xanh.

*
‘ mà lại rồi một ngày hồn nhiên phai đi lúc em ra ngổn ngang ngược xuôi thuộc "đời cơm áo":

Lùa nắng cho bi thiết vào tóc em Bàn tay xanh rì đón ưu phiền thời trước sao lá thu không vàng với nắng chưa vào trong đôi mắt em

Những giọt bi tráng tênh dần dần đi vào lòng đìu hiu. Đôi mắt đang biết ướt lúc mưa còn nô đùa tí tách bóc trên rất nhiều tháng ngày gió hát. Đôi mắt đã biết mơ màng khi nắng nóng thổi bung tóc mềm trong gió. đôi mắt em mọng nước có tác dụng ướt cả ngày thu mênh mang. Bàn tay em năm ngón xanh xao, hao nhỏ xíu dang ra đón ưu phiền. Vô tư, hồn nhiên đi đâu miết? Sao chỉ từ em đứng lặng tần ngần lãng đãng vào thu? Lá thu bao giờ cũng đổ màu tiến thưởng khắp mọi nẻo con đường xênh xang.

Nhưng ngày xưa, đôi mắt còn vào veo, môi còn nồng nàn, hồn em còn phơi chim cút ôm khu đất trời và hát khúc ca vang bắt buộc nhìn mọi thứ trải lâu năm một màu xanh lá cây bao la. Ngay cả chiếc lá thu kim cương vọt sắp lìa cành, em cũng chú ý ra một mần nin thiếu nhi bình minh. Còn bây giờ, nắng đưa bi thảm đong u sầu đầy lên. Ngày thu xưa lá không rubi tàn tạ nhưng ngày thu này lá bé yếu, hỏng hao.

Em qua khu dã ngoại công viên bước chân lặng lẽ Ngoài kia gió mây về nghìn Cỏ cây bất chợt lên màu nắng
Bạc lòng em đi, buồn phiền em bước, em nghiêng mùa điện thoại tư vấn sầu vào tim. Bước chân em âm thầm, cô lẻ giữa tuyến đường ngập tràn xác lá. Khu dã ngoại công viên có gió, gồm mây, tất cả cỏ cây, tất cả cả color nắng dẫu vậy sao hiu hắt, lặng lẽ đến bất tỉnh nhân sự ngàn? kế bên kia, gió cùng với mây dắt tay nhau đi về đại nghìn xanh thẳm bỏ lại khung trời một sắc đẹp hư không. Cỏ cây ko ướt mượt sương đêm nữa mà lại đã mặc màu nắng và nóng chạy dài những bước thong dong. Để rồi một ngày:
Em qua khu vui chơi công viên mắt ngây tròn

xinh sắn nắng chất thủy tinh vàng

Chợt hồn ảm đạm dâng mênh mang

Mắt em ngây tròn, thảng thốt vì chưng mùa đi qua nhanh quá. Em còn chưa kịp đặt môi hôn lên hồng trần. Em chưa kịp sống đông đảo tháng ngày đẹp tuyệt vời nhất của cuộc đời. Tuổi đi miết, em chưa kịp viết mang đến mình hồ hết nốt son tươi sáng cho khung nhạc dang dở.Tuổi đứt gánh giữa chừng yêu cầu giấc mơ chưa xanh sẽ vội ủ màu kim cương phai. Tuổi hồng đang nhạt mất rồi. Còn tuổi nào cho em, đến ta nữa đâu. Đời trôi nhanh quá… Ôi! Buồn, vui chưa kịp cũ lòng nhau.

Xem thêm: Nép Vào Anh Hoàng Hôn Nắng Chiều, Em Gọi Cảm Giác Đó Là Yêu

Nắng đá quý vỡ rã thành từng miếng trong trong cả như thủy tinh. Màu nắng tốt tuổi em đang vỡ trước loại chảy vô thủy vô chung của thời gian? Em qua công viên, phát hiện màu nắng mê say để rồi vùi mình trong một khô giòn hao. Bi thiết dâng lên minh mông nơi ngươi mắt. Cong veo mất rồi hầu hết tháng ngọt như kẹo.

Chiều đang đi vào vườn mắt em ngày thu qua tay vẫn bao lần ngàn cây thắp nến lên nhì hàng Để nắng bước vào trong đôi mắt em màu nắng hiện giờ trong đôi mắt em

Bài hát xong xuôi bằng một hình hình ảnh đẹp nhưng đầy ám ảnh: vườn mắt em."Vườn đôi mắt em" diễm lệ, kiêu kỳ mời điện thoại tư vấn nhưng cũng đầy rét lùng, xa phương pháp vì "chiều đang đi đến vườn mắt em" mất rồi. Chiều sương giăng ủ bóng nắng u buồn. Hoàng hôn khuất phủ trong mắt buộc phải màu nắng đau buồn với số đông sắc màu cô liêu nhạt nhoà.

ngày thu đến rồi đi "qua tay đang bao lần" có tuổi đời rộng lớn đi về phía ngày nắng và nóng tắt. Hồn nhiên dại khờ giờ chỉ còn là dấu môi trầm cho các tháng năm như thế nào bình yên. Em khác xưa và năm mon cũng khác xưa. Kí ức vỡ vạc vụn dưới thời hạn rơi nghiêng.

Màu nắng gửi mắt em thanh lịch nồng rồi mờ đi trước bao nhiêu điều mang đến rồi đi. Lặng lẽ âm thầm trong từng khá thở, có điều gì gợn lên sâu và dài lắm. Năm mon đắng cay hơn tuy vậy năm tháng đang không ngọt ngào hơn trong đôi mắt em. Mặt hàng cây trực tiếp tắp 2 bên đường tựa như những ngọn nến dẫn "nắng đi vào trong đôi mắt em".

Từ lúc nào, đôi mắt ngây tròn biếc xanh ráng sắc, em cũng băn khoăn nữa. Vu vơ quá cần trở thành khờ khạo, em chẳng giữ nổi mang đến mình một chút tinh khôi. Năm tháng vẫn trôi, năm mon đang tắt hơi dạng, em hồi hộp trước tiếng âm thầm của trăm năm - "Màu nắng bây chừ trong đôi mắt em".

Nắng chất thủy tinh Trịnh Công Sơn màu nắng hay là màu mắt em mùa thu mưa cất cánh cho tay mượt Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm Rồi bao gồm hôm như thế nào mây cất cánh lên Lùa nắng cho bi quan vào tóc em Bàn tay tươi tốt đón ưu phiền thời trước sao lá thu không vàng với nắng chưa vào trong mắt em Em qua khu dã ngoại công viên bước chân lặng lẽ Ngoài kia gió mây về ngàn Cỏ cây hốt nhiên lên màu sắc nắng Em qua khu dã ngoại công viên mắt em ngây tròn xinh xinh nắng chất liệu thủy tinh vàng thốt nhiên hồn ảm đạm dâng mông mênh Chiều đang đi tới vườn đôi mắt em mùa thu qua tay đang bao lần ngàn cây thắp nến lên hai hàng Để nắng bước vào trong đôi mắt em (Màu nắng bây giờ trong mắt em)